Không biết có phải tôi sinh ra nhằm vì sao xấu, cho nên từ nhỏ đến giờ tôi chưa hề được cảm nhận hạnh phúc là gì. Tôi chỉ biết suốt ngày vùi đầu vào công việc, có khi tôi bị stress cũng vì công việc của tôi không được trôi trãi, tôi phải mất ngủ hàng mấy đêm liền để tìm cách gỡ rối.... Mỗi khi tôi buồn tôi cũng không biết chia sẻ cùng ai, chỉ biết lòng vòng trên mạng tìm tòi đọc hết trang này đến trang khác, những đêm tĩnh lặng tôi lại ngồi nhớ những đoạn đường mà tôi đi qua có hôm trời mưa ào ạc mà tôi còn trên đường chạy về nhà trời tối đen như mực ướt đẫm trong sương đêm, bỗng mằn mặn trên môi giọt nước mắt tôi lăn dài trên má, tôi ước gì mình cũng được như người khác được có 1 mái ấm gia đình.... Ai cũng bảo tôi khó tính nên tôi không tìm được người tôi yêu, tôi không trả lời chỉ biết cười thầm trong bụng mà thôi bởi vì không ít người đeo đuổi tôi, nhưng tôi không đồng ý và cũng vì có lẽ tôi chưa thật sự tìm được 1 nữa còn lại của mình...Ai không muốn mình được yêu, nhưng tình yêu nó như là liều thuốc thật đắng vậy mà ai cũng muốn uống nó.....
|